Những ngày tết là dịp để thoải mái rong chơi, đọc sách, xem phim và nghe nhạc. Trong số đó, tôi có dịp xem lại một cách đầy đủ và trọn vẹn bộ phim “Đất phương nam”.
Chẳng có gì mới : phim cũ lắm rồi (hơn 10 năm rồi còn gì) và đã được chiếu đi chiếu lại trên Tivi nhiều lần. Tuy nhiên, coi đầy đủ và liền một mạch từ đầu tới cuối thì cảm giác về bộ phim mới thực sự là trọn vẹn. Từ những câu chuyện trên trang giấy của nhà văn Đoàn Giỏi, dưới bàn tay tài hoa của đạo diễn Nguyễn Vinh Sơn, một miền nam sống động như gợi lại những kỷ niệm vui buồn của những đời người của một thưở cơ cực, đắng cay. Tuy nhiên, bộ phim cũng không thiếu những yếu tố hài hước, dí dỏm. Ngoài một dàn diễn viên tài năng và tên tuổi, điều cần phải nói đến là sự trợ giúp hết sức quý báu của “ông già nam bộ” Sơn Nam đã tái tạo nên những tập tục truyền thống mang đầy chất Việt trong bộ phim. Không chỉ ở trang phục, nghi lễ cúng tế, mà còn cả ở câu ca, điệu hò và những trường đoạn sân khấu nho nhỏ nhưng đầy đủ, sắc nét và rất hay đến độ có thể làm vừa lòng cả những nhà phê bình khó tính nhất.









