Hoang Chuong

A glance of life

Đất phương nam

Những ngày tết là dịp để thoải mái rong chơi, đọc sách, xem phim và nghe nhạc. Trong số đó, tôi có dịp xem lại một cách đầy đủ và trọn vẹn bộ phim “Đất phương nam”.

Chẳng có gì mới : phim cũ lắm rồi (hơn 10 năm rồi còn gì) và đã được chiếu đi chiếu lại trên Tivi nhiều lần. Tuy nhiên, coi đầy đủ và liền một mạch từ đầu tới cuối thì cảm giác về bộ phim mới thực sự là trọn vẹn. Từ những câu chuyện trên trang giấy của nhà văn Đoàn Giỏi, dưới bàn tay tài hoa của đạo diễn Nguyễn Vinh Sơn, một miền nam sống động như gợi lại những kỷ niệm vui buồn của những đời người của một thưở cơ cực, đắng cay. Tuy nhiên, bộ phim cũng không thiếu những yếu tố hài hước, dí dỏm. Ngoài một dàn diễn viên tài năng và tên tuổi, điều cần phải nói đến là sự trợ giúp hết sức quý báu của “ông già nam bộ” Sơn Nam đã tái tạo nên những tập tục truyền thống mang đầy chất Việt trong bộ phim. Không chỉ ở trang phục, nghi lễ cúng tế, mà còn cả ở câu ca, điệu hò và những trường đoạn sân khấu nho nhỏ nhưng đầy đủ, sắc nét và rất hay đến độ có thể làm vừa lòng cả những nhà phê bình khó tính nhất.

Read the rest of this entry »

Thú vui nhiếp ảnh

Ban đầu, mình chỉ biết “ngắm- bắn” và nhờ có một vài anh bạn quen chỉ cho vài nét sơ sơ về hướng ánh sáng + cách cầm máy … nên trong những chuyến đi công tác, lãnh đạo công ty yêu cầu mình phụ trách thêm phần chụp ảnh phục vụ cho báo cáo. Tóm lại là ảnh chỉ cần có chủ đề rỏ ràng và sắc nét. Với một chiếc máy compact không cần có ống ngắm, chỉ cần đọc kỹ hướng dẫn sử dụng, canh hướng ánh sáng cho tốt và theo dõi trên màn hình kỹ một chút là mọi sự đều tốt đẹp cả.

Lần hồi khi đã thấy ham thích rồi thì cũng là lúc bắt đầu tập tành sắm riêng một cái để thỏa mãn cái sự đua đòi. Lúc bắt đầu thì chỉ với chiếc Sony mỏng tang, nhẹ như bấc và chụp ảnh tốc độ (thể thao) phục vụ cho các báo cáo nhanh từ hiện trường là cũng đủ làm hài lòng nhiều người rồi. Nhưng càng về sau thì cảm giác không vừa lòng với chính những tấm hình mình chụp lại càng tăng lên (nhất là sau một đợt máy bị sự cố phải đi sửa lại). Rồi lạc bước đến với máy Canon và sử dụng nó cho đến bây giờ với cảm giác ít nhiều là hài lòng.

Read the rest of this entry »

Ra Giêng

Tết năm nay được nghỉ nhiều thật. Tính ra phải được đến nửa tháng ăn chơi, nhảy múa chứ đâu có ít gì. Vậy mà mới đó là đã hết tháng giêng rồi. Một tháng trôi qua thật nhanh và cũng như mọi ngày, hai cha con cùng lang thang dạo chơi khắp khu vực bán đảo quanh nhà.

Những ngày nước lên thì Tin nhất quyết yêu cầu ba phải “lội nước”. Mà bạn Tin lại chơi rất dai nhé. Cứ bắt ba chạy đi, chạy lại, rồi khoái chí cười và kêu to lên : " zăng nước lên chưn con”.

Read the rest of this entry »

Thay đổi

Sự thay đổi luôn là một phần không thể thiếu được trong cuộc sống. Sẽ chẳng có chút ý nghĩa gì nếu cuộc sống cứ mãi đi theo một chiều bất biến, cũng giống như có một câu ngạn ngữ cho rằng :” Cuộc sống cũng giống như một giòng sông vậy. Vẫn là giòng sông đó thôi, nhưng nước thì luôn luôn đổi mới. Nếu không nó chỉ là ao tù quanh quẩn”.

 

Nói xa xôi vậy thôi nhưng tình thật thì chẳng có gì là lớn lao (cũng tựa như những câu chuyện trong nhà ngoài phố ấy mà). 

Trước hết, phải kể đến cái blog này. Mục đích là để là nơi chia sẻ cảm xúc của gia đình với mọi người. Nhưng rồi mẹ quá bận rộn và cũng không mấy hào hứng tham gia. Thôi thì hai cha con cùng nhau đóng góp và ba sẽ chịu trách nhiệm về phần bồi bút vậy. Cũng cần phải nói thêm là : cứ sử dụng hoài một cái giao diện thì thấy cũng hơi nhàm chán, chẳng muốn viết lách gì nữa. Nhưng bởi vì năng lực còn quá nhiều hạn chế nên đành phải cóp nhặt từ từ. Mới nhìn qua thì cứ tưởng chừng như mọi việc đều đơn giản, xong lao đầu vào rồi thì mới thấy cứ rối tinh, rối mù hết lên, nên thôi cứ chọn lấy cái nào giản tiện và có sẵn thì cứ xài tạm rồi dần dần bổ sung thêm sau vậy ( dân nghiệp dư ngang hông mà ).

Read the rest of this entry »

Từ một tấm hình

Nhân một chuyến dạo chơi ở sở thú với gia đình một người bạn và chụp được tấm hình về bức tượng bằng đồng của một chú voi kèm theo câu chuyện về một sự cố xảy ra với nó trước đây.

Đức Hoàng Đế
Paramindr Maha Prajadhipok Vua Nước Xiêm
Đã tặng để làm kỷ niệm
Trong việc Ngài Ngự qua bên Nước Indo Chine lần đầu
Ngự lên tại Sài Gòn 14 Avril 1930

Câu chuyện khá tầm thường nhưng phải thừa nhận là anh bạn biết khá nhiều về nơi đây. Hoá ra là bạn ấy sống ở gần nơi đây từ nhỏ và vẫn hay ra  vào đây vui đùa, nghịch ngợm. Một hôm, có tiếng hô náo động và lực lượng bảo vệ truy đuổi một nhóm người đang định cưa cái đuôi của chú voi này. May mà đã kịp thời phát hiện, chứ nếu không thì bây giờ đây chú voi này đã đành phải chịu cái cảnh tật nguyền (cụt đuôi).

Read the rest of this entry »