Sau khi suy nghĩ khá lâu và cuối cùng, mình quyết định viết cái entry này. Sở dĩ phải cân nhắc với thời gian dài như vậy là vì những điều dự định đề cập đến có liên quan nhiều về tình bạn, tình đồng nghiệp và cả thái độ đúng đắn cần thiết đối với cuộc sống, thậm chí cho dù đó là ngay cả đối với kẻ thù đi chăng nữa.

Ngày đó, khi còn làm ở FCC (Federation Commodities Control Center) mình đã nhận diện ra được vấn đề. Lúc ấy, tuổi còn quá trẻ, lắm tài vặt nên chỉ thích làm nhân viên mà không thích làm lãnh đạo, vì thường thích được đi đây, đi đó, mở rộng tầm mắt với cuộc đời. Về mặt nghiệp vụ chuyên môn mà nói thì gần như ai cũng rất quý và nể trọng. Có một người, anh ấy lớn tuổi hơn mình và từng là đồng nghiệp ở công ty cao su ngày trước. Qua nhiều lần va chạm trong chuyên môn, mình tạm rút ra kết luận là không thể đặt niềm tin lâu dài với anh ấy được. Tuy nhiên cuộc sống vốn có nhiều thay đổi nên cả hai cũng đều giã từ công ty ấy và đi theo những con đường riêng. Rồi một ngày nọ, là một thanh niên tỉnh lẻ, mình quyết định vô lại Sài Gòn lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Với những nỗ lực của bản thân cộng thêm một chút may mắn, cuối cùng mình cũng vượt qua được mọi thử thách, kể cả những vòng phỏng vấn cam go nhất ở khách sạn Caravell để trở thành người Việt Nam đầu tiên của văn phòng đại diện của một công ty kinh doanh cà phê hàng đầu tại Việt Nam.






