Sau khi suy nghĩ khá lâu và cuối cùng, mình quyết định viết cái entry này. Sở dĩ phải cân nhắc với thời gian dài như vậy là vì những điều dự định đề cập đến có liên quan nhiều về tình bạn, tình đồng nghiệp và cả thái độ đúng đắn cần thiết đối với cuộc sống, thậm chí cho dù đó là ngay cả đối với kẻ thù đi chăng nữa.

Ngày đó, khi còn làm ở FCC (Federation Commodities Control Center) mình đã nhận diện ra được vấn đề. Lúc ấy, tuổi còn quá trẻ, lắm tài vặt nên chỉ thích làm nhân viên mà không thích làm lãnh đạo, vì thường thích được đi đây, đi đó, mở rộng tầm mắt với cuộc đời. Về mặt nghiệp vụ chuyên môn mà nói thì gần như ai cũng rất quý và nể trọng. Có một người, anh ấy lớn tuổi hơn mình và từng là đồng nghiệp ở công ty cao su ngày trước. Qua nhiều lần va chạm trong chuyên môn, mình tạm rút ra kết luận là không thể đặt niềm tin lâu dài với anh ấy được. Tuy nhiên cuộc sống vốn có nhiều thay đổi nên cả hai cũng đều giã từ công ty ấy và đi theo những con đường riêng. Rồi một ngày nọ, là một thanh niên tỉnh lẻ, mình quyết định vô lại Sài Gòn lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Với những nỗ lực của bản thân cộng thêm một chút may mắn, cuối cùng mình cũng vượt qua được mọi thử thách, kể cả những vòng phỏng vấn cam go nhất ở khách sạn Caravell để trở thành người Việt Nam đầu tiên của văn phòng đại diện của một công ty kinh doanh cà phê hàng đầu tại Việt Nam.
Click here to read more.. »
Lâu nay vẫn nghe trên các phương tiện thông tin đại chúng, nói về một con người đã nằm xuống trong cuộc chiến tranh giành độc lập cho dân tộc Việt Nam. Và mặt dù theo dõi, nhưng vẫn chỉ nhận được những thông tin rời rạc, chắp vá. Một hôm may mắn, lấy được trọn bộ hai cuốn nhật ký của người nữ chiến sỹ ấy. Tranh thủ những lúc nào rảnh lại đọc. Đối với những thể loại sách như thế này thì mình đọc rất chậm. Và chậm có lẽ là vì có muốn đọc nhanh cũng chẳng thể được, và bởi vì giọng văn tuy mộc mạc nhưng lại chứa đựng quá nhiều những cảm xúc. Dù rằng đó đã là quá khứ xa xăm của một thưở nào và dù sách đã đọc xong nhưng con tim vẫn như còn xao động.

Tim xao động chẳng phải vì được nhìn lại những khốc liệt của những năm tháng dài chiến tranh, mà bởi vì những vần thơ bình dị viết cho những buổi chiều nơi rừng sâu hoang vu.
Bài thơ ngày 7 tháng 1 năm 1970 có đoạn viết :
… ” Chiều nay,,,
Trong căn nhà giữa xóm thôn quen thuộc
Ai nghĩ gì mà đôi mắt long lanh
Mưa nắng dãi dầu trên mái tóc còn xanh
Vẫn không phai trong lòng tình yêu cao đẹp nhất.
Có những đêm dài trên đường công tác
Lòng bồi hồi khi trở lại đường xưa
Cũng đường này ta đã tiễn đưa
Trong những buổi chia tay nặng tình ruột thịt
Ai biết chăng dù ta có chết
Cho ngày mai đất nước tự do
Thì trong ta vẫn trọn niềm mơ
Và trọn vẹn cả niềm thương chung thủy” …
Click here to read more.. »
Cảm Nghĩ, Âm nhạc, ĐọcDecember 3rd 2009
Âm nhạcSeptember 1st 2009