Trong tất cả các thú vui, có lẽ không có thú vui nào bổ ích và để lại những cảm xúc khó phai như là thú vui đọc sách.
Những ngày còn nhỏ, khi người chị tốt nghiệp đại học sư phạm Huế trở về, mang theo một cái rương bằng gỗ to đùng, Nó to đến nỗi mấy nhóc tụi mình có thể chui vô nằm gọn lỏn bên trong. Đặc biệt là nó chứa toàn sách không là sách. Chỉ có một vài cuốn như : Tiếng gọi nơi hoang dã của Jack London, Những người thích đùa của Azit Nezin hay như Lưỡi dao cạo của somerset Maugham … là của các nước khác. Còn thì phần lớn là sách nguồn từ tiếng nga dịch sang. Tận dụng mấy tháng hè, mình lần lượt tranh thủ ngốn ngấu bằng hết mới thôi.
Kể cũng lạ, hàng xóm hay gọi yêu cái nhà của mình là hội của những con mọt sách và những kẻ xướng ca vô loài. Mấy ông anh, bà chị tài hoa bao nhiêu (chắc là tại gien trội) thì mầy đứa em tụi mình lại nhàng nhàng bấy nhiêu. Ông già có tài gẩy đờn mandolin, mấy ông anh, bà chị thì ai cũng là những tay đờn ghita nhạc cổ điển nghe đến mê hồn. Mình đành ké hơi bề trên nên đụng gì cũng cứ lọ mọ, theo đà học lõm. Mấy anh chị thì cứ nhịn ăn, dành tiền mua sách, mình thì cứ thấy có sẵn mà ăn theo. Ăn theo riết rồi đâm ra cũng ghiền. Rồi cũng phải để dành tiền mà đi mua sách. Mua thì ít mà cứ đọc ké thì nhiều. Hôm nào vớ được cuốn sách hay hay thì thế nào cũng vội vội, vàng vàng, học cho xong, làm cho xong rồi làm một to cơm thiệt to, kéo cuốn sách ra để kế bên cạnh. Gặp khi cuốn sách hấp dẫn quá, lúc nhìn lại thì tô cơm đã hết từ bao giờ rồi – cơm nó chạy theo chữ trôi tuột vô bụng mà không biết là mình có nhai kỹ không nữa (bị la hoài).









