Hoang Chuong

A glance of life

Niềm vui đọc sách

Trong tất cả các thú vui, có lẽ không có thú vui nào bổ ích và để lại những cảm xúc khó phai như là thú vui đọc sách.

Những ngày còn nhỏ, khi người chị tốt nghiệp đại học sư phạm Huế trở về, mang theo một cái rương bằng gỗ to đùng, Nó to đến nỗi mấy nhóc tụi mình có thể chui vô nằm gọn lỏn bên trong. Đặc biệt là nó chứa toàn sách không là sách. Chỉ có một vài cuốn như : Tiếng gọi nơi hoang dã của Jack London, Những người thích đùa của Azit Nezin hay như Lưỡi dao cạo của somerset Maugham … là của các nước khác. Còn thì phần lớn là sách nguồn từ tiếng nga dịch sang. Tận dụng mấy tháng hè, mình lần lượt tranh thủ ngốn ngấu bằng hết mới thôi.

Kể cũng lạ, hàng xóm hay gọi yêu cái nhà của mình là hội của những con mọt sách và những kẻ xướng ca vô loài. Mấy ông anh, bà chị tài hoa bao nhiêu (chắc là tại gien trội) thì mầy đứa em tụi mình lại nhàng nhàng bấy nhiêu. Ông già có tài gẩy đờn mandolin, mấy ông anh, bà chị thì ai cũng là những tay đờn ghita nhạc cổ điển nghe đến mê hồn. Mình đành ké hơi bề trên nên đụng gì cũng cứ lọ mọ, theo đà học lõm. Mấy anh chị thì cứ nhịn ăn, dành tiền mua sách, mình thì cứ thấy có sẵn mà ăn theo. Ăn theo riết rồi đâm ra cũng ghiền. Rồi cũng phải để dành tiền mà đi mua sách. Mua thì ít mà cứ đọc ké thì nhiều. Hôm nào vớ được cuốn sách hay hay thì thế nào cũng vội vội, vàng vàng, học cho xong, làm cho xong rồi làm một to cơm thiệt to, kéo cuốn sách ra để kế bên cạnh. Gặp khi cuốn sách hấp dẫn quá, lúc nhìn lại thì tô cơm đã hết từ bao giờ rồi – cơm nó chạy theo chữ trôi tuột vô bụng mà không biết là mình có nhai kỹ không nữa (bị la hoài).

Read the rest of this entry »

Chợ

“ Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ ”.

Câu ca dao đầy tính ví von nhưng lại rất thật. Thấy được tấm hình của một bạn chụp về một người phụ nữ với chiếc xe bán hàng rong. Được sự đồng ý của tác giả, mình đưa bài đó lên đây.

[CHỢ - Nguyễn Duy]

Có món ngon nào giá rẻ không em?
Gạo trắng rau tươi cá bơi tôm nhảy
Người xưa bảo tiền nào của ấy
Cái lẽ đời dung dị thế thôi ư?

Có đam mê nào giá rẻ không em?
Lời tâm huyết trích ra từ máu đỏ
Câu thơ thật đổi lấy đồng tiền giả
Và mồ hôi rơi nước mắt sắt lòng

Có yêu đương nào giá rẻ không em?
Ân ái đi qua nợ đời còn lại
Còng lưng gánh tiếng cười con gái
Thăm thẳm mai, lởm chởm nhọc nhằn

Mẹ trót ra ta câu sấm mệnh con cò
Thôi đừng trách cành tre sao mềm thế
Đừng tưởng loanh quanh mọi người sống dễ
Có hạnh phúc nào giá rẻ không em?

Những ngày nghỉ học

Ai mà chẳng thích được nghỉ ngơi, vui đùa và làm những gì mình thích, nhất sau những ngày dài làm việc vất vả và chăm chỉ. Anh chàng Tin lại đặc biệt thích những ngày này, dù rằng chàng ta chỉ có những nhiệm vụ cơ bản như : ăn, ngủ, đi chơi, xem ca nhạc trên TV, bày trò tiếu lâm …

 

Mỗi một đợt nghỉ lễ là chàng ta lại làm ba mẹ phải ngạc nhiên vì những trò mới lạ và đôi khi là quái chiêu mà chàng ta ngẫu hứng tự biểu diễn.

Read the rest of this entry »

Tiễn đưa năm cũ – Chào xuân mới

Sau khi suy nghĩ khá lâu và cuối cùng, mình quyết định viết cái entry này. Sở dĩ phải cân nhắc với thời gian dài như vậy là vì những điều dự định đề cập đến có liên quan nhiều về tình bạn, tình đồng nghiệp và cả thái độ đúng đắn cần thiết đối với cuộc sống, thậm chí cho dù đó là ngay cả đối với kẻ thù đi chăng nữa.

Ngày đó, khi còn làm ở FCC (Federation Commodities Control Center) mình đã nhận diện ra được vấn đề. Lúc ấy, tuổi còn quá trẻ, lắm tài vặt nên chỉ thích làm nhân viên mà không thích làm lãnh đạo, vì thường thích được đi đây, đi đó, mở rộng tầm mắt với cuộc đời. Về mặt nghiệp vụ chuyên môn mà nói thì gần như ai cũng rất quý và nể trọng. Có một người, anh ấy lớn tuổi hơn mình và từng là đồng nghiệp ở công ty cao su ngày trước. Qua nhiều lần va chạm trong chuyên môn, mình tạm rút ra kết luận là không thể đặt niềm tin lâu dài với anh ấy được. Tuy nhiên cuộc sống vốn có nhiều thay đổi nên cả hai cũng đều giã từ công ty ấy và đi theo những con đường riêng. Rồi một ngày nọ, là một thanh niên tỉnh lẻ, mình quyết định vô lại Sài Gòn lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Với những nỗ lực của bản thân cộng thêm một chút may mắn, cuối cùng mình cũng vượt qua được mọi thử thách, kể cả những vòng phỏng vấn cam go nhất ở khách sạn Caravell để trở thành người Việt Nam đầu tiên của văn phòng đại diện của một công ty kinh doanh cà phê hàng đầu tại Việt Nam.

Read the rest of this entry »

Merry Christmas 2009

Đêm Noel đường phố thật là đông vui, nhộn nhịp. Thật tiếc là vì đường phố chật chội quá nên không thể đi dạo ở trung tâm thành phố được. Thôi thì mình đón Noel ở nhà vậy.

Ở trường, các cô giáo cũng tổ chức phát quà cho tất cả các bạn nên mình cũng được một phần quà nho nhỏ. Thật sự tò mò nên trên đường ba đón về nhà, mình cứ nằn nì và nhất quyết đòi ba mở ra cho xem một chút mới được. Thì ra là cái lung bung, khi lắc lên cứ nghe long tong, long tong thật là vui tai. Nhưng thật lạ là Tin lại không thích mặc bộ đồ của Ông Già Nôen, mà lại thích diện bộ đồ dệt bằng vải thổ cẩm mà ba đã mua cho nhân một chuyến đi Buôn Ma Thuột về.

Read the rest of this entry »