Sự trùng hợp ngẫu nhiên
Lâu nay vẫn nghe trên các phương tiện thông tin đại chúng, nói về một con người đã nằm xuống trong cuộc chiến tranh giành độc lập cho dân tộc Việt Nam. Và mặt dù theo dõi, nhưng vẫn chỉ nhận được những thông tin rời rạc, chắp vá. Một hôm may mắn, lấy được trọn bộ hai cuốn nhật ký của người nữ chiến sỹ ấy. Tranh thủ những lúc nào rảnh lại đọc. Đối với những thể loại sách như thế này thì mình đọc rất chậm. Và chậm có lẽ là vì có muốn đọc nhanh cũng chẳng thể được, và bởi vì giọng văn tuy mộc mạc nhưng lại chứa đựng quá nhiều những cảm xúc. Dù rằng đó đã là quá khứ xa xăm của một thưở nào và dù sách đã đọc xong nhưng con tim vẫn như còn xao động.

Tim xao động chẳng phải vì được nhìn lại những khốc liệt của những năm tháng dài chiến tranh, mà bởi vì những vần thơ bình dị viết cho những buổi chiều nơi rừng sâu hoang vu.
Bài thơ ngày 7 tháng 1 năm 1970 có đoạn viết :
… ” Chiều nay,,,
Trong căn nhà giữa xóm thôn quen thuộc
Ai nghĩ gì mà đôi mắt long lanh
Mưa nắng dãi dầu trên mái tóc còn xanh
Vẫn không phai trong lòng tình yêu cao đẹp nhất.
Có những đêm dài trên đường công tác
Lòng bồi hồi khi trở lại đường xưa
Cũng đường này ta đã tiễn đưa
Trong những buổi chia tay nặng tình ruột thịt
Ai biết chăng dù ta có chết
Cho ngày mai đất nước tự do
Thì trong ta vẫn trọn niềm mơ
Và trọn vẹn cả niềm thương chung thủy” …









