Hoang Chuong

A glance of life

Sự trùng hợp ngẫu nhiên

Lâu nay vẫn nghe trên các phương tiện thông tin đại chúng, nói về một con người đã nằm xuống trong cuộc chiến tranh giành độc lập cho dân tộc Việt Nam. Và mặt dù theo dõi, nhưng vẫn chỉ nhận được những thông tin rời rạc, chắp vá. Một hôm may mắn, lấy được trọn bộ hai cuốn nhật ký của người nữ chiến sỹ ấy. Tranh thủ những lúc nào rảnh lại đọc. Đối với những thể loại sách như thế này thì mình đọc rất chậm. Và chậm có lẽ là vì có muốn đọc nhanh cũng chẳng thể được, và bởi vì giọng văn tuy mộc mạc nhưng lại chứa đựng quá nhiều những cảm xúc. Dù rằng đó đã là quá khứ xa xăm của một thưở nào và dù sách đã đọc xong nhưng con tim vẫn như còn xao động.

Tim xao động chẳng phải vì được nhìn lại những khốc liệt của những năm tháng dài chiến tranh, mà bởi vì những vần thơ bình dị viết cho những buổi chiều nơi rừng sâu hoang vu.
Bài thơ ngày 7 tháng 1 năm 1970 có đoạn viết :
… ” Chiều nay,,,
Trong căn nhà giữa xóm thôn quen thuộc
Ai nghĩ gì mà đôi mắt long lanh
Mưa nắng dãi dầu trên mái tóc còn xanh
Vẫn không phai trong lòng tình yêu cao đẹp nhất.
Có những đêm dài trên đường công tác
Lòng bồi hồi khi trở lại đường xưa
Cũng đường này ta đã tiễn đưa
Trong những buổi chia tay nặng tình ruột thịt
Ai biết chăng dù ta có chết
Cho ngày mai đất nước tự do
Thì trong ta vẫn trọn niềm mơ
Và trọn vẹn cả niềm thương chung thủy” …

Read the rest of this entry »

Khi ta hai…tuổi !

Khi hai tuổi thì ta biết được những gì? Hình như là không nhiều lắm. Và vì, mặc dù chỉ số cân nặng có nhiều hơn tiêu chuẩn một tý – gần được 16 ký rồi, nhưng chiều cao thì vẫn còn hơi khiêm tốn : 86cm. Mình rất thích sữa “vi miu” và mẹ mình cũng thích mình bụ bẫm nên mình làm tới luôn. Trái lại, cô giáo cho là mình dư ký nên cắt bớt tiêu chuẩn sữa của mình. Hậu quả là chiều nào tan học mình cũng đói ngấu nên bắt ba mua sữa của các cô, bán ngay bên cổng trường, làm liền trước khi tham gia vào các trò chơi đu quay và cầu tuột…

Đo chiều cao ở nhà

Thỉnh thoảng vẫn còn hay đau ốm lặt vặt mỗi khi trái gió, trở trời nhưng Tin vẫn ngày ngày đến trường với cô giáo và với bạn bè. Sau một thời gian làm quen, giờ đây Tin đã có được nhiều bạn bè hơn. Một tuần sáu ngày thì hết năm ngày được theo mẹ đến trường công lập, thứ bảy ba lại đưa sang nhà cô giáo ở gần nhà chơi vì trường lớn nghỉ học. Các bạn cùng lớp Tin cũng hiếu động và nghịch ngợm như Tin nên thật là vui. Và khi vui quá thì Tin và các bạn ấy bắt đầu bày trò quậy phá. Cô giáo cũng hơi ngán nên liệt Tin cùng hai bạn nữa vào danh sách cần quan tâm đặc biệt và không cho Tin chơi cùng hai bạn ý nữa. Buồn một tẹo nhưng ở trường vốn có lắm trò vui nên Tin cũng chẳng quan tâm gì nhiều đến những chuyện như vậy.

Read the rest of this entry »

Tự pha cà phê – khúc biến tấu

Do ngày xưa, Người Việt thưởng thức cà phê theo sự du nhập về văn hóa ẩm thực của người Pháp nên cách trồng trọt, chăm sóc, chế biến cũng được sáng tạo theo cho phù hợp với gu ẩm thực này. Ngày nay, gu ẩm thực trở nên rất đa dạng nên cách lựa chọn nguyên liệu, phương pháp, ngưỡng màu khi rang xay, cách sao tẩm và ủ cho lên men cũng như cách pha chế cà phê cũng trở nên rất phong phú. Không chỉ có : đen nóng, sữa nóng hay đen đá, sữa đá mà còn cà phê kem, espresso, capuccino…

Cà phê bọt kem

Không có ý định đi sâu vào chi tiết của từng loại cà phê này, tôi chỉ tổng kết một số trải nghiệm cá nhân để gợi ý một vài cách pha cà phê được sáng tạo riêng theo phong cách của người Việt. Có thể hơi cầu kỳ một tí nhưng đủ sức đáp ứng được nhu cầu thưởng thức cà phê phổ biến của đa số người dùng, và quan trọng là tự mình có thể làm được, với giá thành rẻ, hương vị đặc trưng, và có thể điều chỉnh theo sở thích của từng người.

Như một người bạn cũng công tác trong nghành cà phê diễn tả cảm xúc của mình :
…Và ta, ta đã nghĩ gì, ta tiếc cho lũ bạn thân kém may mắn, không bao giờ biết đến cái thế giới mới lạ này. Và ta nhớ chúng, ta ước gì có chúng bên cạnh để cùng ta chia sẻ cái cảm xúc luôn chờ chực để trào dâng. Ta sẽ nói với chúng rằng, cái thứ nước đen đen đặc quánh mà người ta gọi cà phê ở đây dở kinh khủng, mãi sau này ta mới biết, nó được làm chủ yếu từ bột bắp, đường cháy và hương liệu. Ta nhớ tới ly cà phê thật sự do chính tay ta và thằng bạn thân làm ra. Thứ cà phê BMT đích thực, rang tay bằng chảo gang với hai chiếc xẻng nhỏ. Đốt lửa củi cháy phừng phừng, thằng đốt lửa thằng liên tục đảo, cho đến khi hạt cà phê chuyển màu nâu đen bốc khói nghi ngút thì nhắc ra, cho vào chút bơ hay mỡ gà, rồi phun 1 chút rượu sau đó nêm thêm 1 muổng cà phê nước mắm nhĩ, chờ nguội rồi mang đi xay. Ta gọi đó là cà phê, cũng giống như khen một người con gái đẹp mà không hề ngượng miệng vì một vẻ đẹp đích thực… (TPH)

Read the rest of this entry »

Hồ cá Sáu Nguyên

Hôm vừa rồi bổng nhiên gặp lại một anh bạn học, đã từ lâu không nhận được tin tức gì của nhau. Hóa ra anh ấy đi học và nhờ qua bạn bè nên đã liên lạc được với mình. Anh tính vốn thẳng thắn nên vừa gặp là yêu cầu liền. Kiếm một chổ nào vắng vắng, có món gì lạ lạ, ngồi hàn huyên, tâm sự. Sau khi cân nhắc, tôi quyết định chọn một quán mà người quen đã từng giới thiệu nhưng chưa có dịp nào đi thử. Nằm gần một Nữ Tu Viện, trong một căn hẻm nhỏ sạch sẽ ở phường 28 đường Bình Qưới. Quán có lối bài trí khá lạ mắt và toàn bộ đồ đạc đều bằng tre nứa.

Ngoài những ao nuôi cá thì còn có hai cái ao sen nằm bên cạnh quán. Khi mình đến đây thì chưa phải lúc hoa sen nở nhưng lúc sen nở chắc là sẽ đẹp lắm.

Read the rest of this entry »

Có những người như thế

pp

May mắn, mình có dịp được học bộ môn của ông. Khác người, ông luôn tự mình dạy lớp căn bản. Cực thiệt, nhưng là niềm vui và trách nhiệm với thê hệ mai sau, ông vẫn ngày ngày cắp sách đến giảng đường. Ông giản dị nhưng thật sâu sắc. Tôi theo ông không kịp, nhưng nhờ môn học của ông, tôi nhìn cuộc sông giản dị hơn và cũng áp dụng được một cách hiệu quả cho riêng cuộc đời của chính mình. Ngày xưa, Stalin đối đãi với ông Altshuler như thế nào, ngày nay thầy Phan Dũng cũng chẳng khá gì hơn. Phục một điều là người nước ngoài, nghe đến tên ông là phải nghiêng mình cúi chào. Nước Mỹ từng có một Deming nhưng đã không trọng dụng. Và Deming đã làm gì để thế giới thừa nhận một “Made in Japan” của một Châu Á mới. Hiệp hội TRIZ nhìn nhận một Giáo Sư Phan Dũng là Ai? Nhưng “Bụt chùa nhà chẳng thiêng”, nên ông âm thầm sống với lý tưởng của chính mình. Như một câu châm ngôn thưở nào mà mình đã quên mất tác giả, hình như là Mark thì phải :

“ Mọi lý thuyết đều chỉ là màu xám,
Chỉ có cây đời mới mãi mãi xanh tươi ”

Cám ơn Thầy nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam.